Nồi bánh chưng và chiếc váy xòe

Ngày đó, nhà tôi rất nghèo, ba tôi đi làm xa nhà gần hai trăm cây số, ở nhà chỉ còn mấy mẹ con trứng gà trứng vịt với nhau. Nhà tôi có ba chị em thì đều cách nhau hai tuổi, đứa đầu học mẫu giáo lớn thì đứa út mới mẫu giáo nhỏ.

Ngày nào mẹ cũng chở tất cả chúng tôi trên chiếc xe cúp “cà tàng” mà có lần một chú công an khi thổi phạt mẹ vì chở quá tải, thấy tội quá đã cho qua vì “nhìn giống năm anh em trên một chiếc xe tăng” .

Nhà khó khăn, một nách mẹ lo toan cho mấy miệng ăn, lại vừa phải chạy ngược chạy xuôi kiếm tiền thuốc thang cho nội, nên không có việc gì mẹ không làm, từ nuôi heo để cải thiện cuộc sống đến chở hàng sỉ bỏ mối cho những người bán tạp hóa. Chúng tôi lại quá nhỏ, không thể giúp được gì. Tôi nhớ những hôm mẹ dầm mưa, cảm lạnh mà vẫn phải lặn lội đi lấy hàng về để mai còn kịp bỏ mối cho người ta, đến tối về nhà dột toàn nước, nhìn đàn con nheo nhóc, có khi năm mẹ con bà cháu ôm nhau khóc.

Ngày đó, Tết đối với tôi là một cảm giác rất khó diễn tả. Tôi chỉ biết Tết giống như những ngày Chủ nhật kéo dài, có nhiều thứ hấp dẫn mà ngày thường không có, vì Tết bố tôi sẽ được về nhà lâu hơn, còn chúng tôi sẽ có quần áo mới, có bánh mứt và nhất là được lì xì những tờ tiền mới cứng còn thơm mùi mà ngày thường không bao giờ được sờ đến. Tôi bắt đầu trông ngóng, chờ đợi từng ngày, từng giờ khi nhìn cuốn lịch chỉ còn một vài trang mỏng.

Năm đó, mẹ hứa sẽ thưởng một bộ đồ mới nếu tôi được nhiều phiếu bé ngoan nhất lớp. Nhìn thấy cô bé cùng lớp có một bộ váy xòe rất đẹp, tôi đã thầm ao ước mình sẽ có một bộ đồ giống như vậy. Không biết đó có phải là động lực giúp tôi cố gắng chăm ngoan hơn, biết nghe lời cô giáo và không trốn ngủ trưa như mọi ngày hay không? Tôi đếm từng ngày và mong chờ điều ước sẽ thành hiện thực khi cầm trong tay cuốn sổ dán rất nhiều phiếu bé ngoan.

Tối hôm đó, khi mẹ nói cả ba đứa đứng im cho mẹ đo để may đồ mới, tôi là đứa nhanh nhảu nhất đứng nghiêm trang, nhưng khi thấy mẹ lôi xấp vải màu xanh đậm và xấp vải trắng trong túi ra thì nỗi thất vọng tràn đầy trong lòng tôi. Thì ra mẹ đã “lừa” tôi, làm tôi phải cố gắng suốt cả tháng trời, chẳng có bộ váy xòe nào cả, chỉ là một bộ đồ Tết kiêm đồng phục cho tôi mặc để chuẩn bị vào lớp một. Hai đứa em tôi cũng có hai bộ y chang. Tôi dằn dỗi và hét ầm ỹ, rằng tôi ghét mẹ và tôi thích một bộ đầm giống của bạn Lan chứ không phải là bộ đồ xấu xí. Lúc đó, nước mắt tôi đã giàn giụa, không thèm nghe mẹ nói thêm một lời nào, vùng vằng vứt quyển sổ bé ngoan xuống đất rồi vụt chạy mất.

Hôm sau, tôi không thèm nói chuyện với mẹ mà cứ lầm lũi ngồi sau xe máy để mẹ chở đi học. Chiều về tôi thấy mẹ thì thầm gì đó với bà rồi mẹ vội vã đi, tối về mang lỉnh kỉnh nào lá dong, đậu xanh, thịt lợn. Rồi mẹ và bà hì hụi bày biện mọi thứ ra nhà, hai đứa em tôi cũng lăng xăng chạy theo mẹ, đứa thì lau lá, đứa thì vọc đậu, chỉ có tôi là không tham gia vào đội quân làm bánh của cả nhà, bởi vì vẫn còn đang mải dỗi. Đêm đã khuya nhưng tôi vẫn thấy mẹ ngồi canh bánh, tiếng lửa bập bùng trong đêm khuya thanh vắng khiến cho không khí thật tĩnh mịch. Tôi rón rén ngồi cạnh mẹ bên bếp lửa. Mẹ hỏi tôi thích làm gì khi lớn, dường như quên mất sự giận hờn, tôi kể cho mẹ nghe ước mơ được làm ca sĩ giống như các cô trên tivi, có nhiều quần áo đẹp. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết, sáng dậy tôi đã thấy mẹ đi từ khi nào.

Mẹ nhờ bác Khánh hàng xóm chở chúng tôi đi học thay mẹ, đến chiều về nhìn cửa khóa, không thấy mẹ và bà đâu, tôi bắt đầu hoảng sợ vì nghĩ mình không ngoan nên mẹ đã bỏ chúng tôi đi mất. Tôi bắt đầu khóc, hai đứa em cũng khóc theo. Lúc bà vừa về tới cổng, thấy ba đứa trẻ đứng nheo nhóc trước nhà, bà cười móm mém rồi dẫn chúng tôi vào nhà tắm rửa, thay đồ. Khi mọi người bắt đầu đi ngủ, vẫn không thấy mẹ về, tôi nhất quyết không ngủ mà ngồi trong góc nhà để chờ mẹ. Khi cánh cổng sắt vang lên tiếng kẽo kẹt quen thuộc, mẹ đẩy cửa bước vào, trên người ướt đẫm mồ hôi nhưng nét mặt thì rạng ngời. Mẹ lấy trong giỏ ra một gói giấy lớn rồi đưa cho tôi, tôi bóc vội, thấy bên trong là một bộ váy xòe màu trắng rất đẹp. Mẹ nói: “Mẹ thưởng cho con gái ngoan của mẹ vì đã được nhiều phiếu bé ngoan”. Lúc này tôi cảm thấy hạnh phúc như vỡ òa, không phải vì chiếc váy xòe mẹ mua cho tôi mà vì tôi thật sự xúc động khi cảm nhận được tình thương vô bờ của mẹ.

Tết năm đó, bố tôi được về nhà hơn một tuần, cả nhà được sum họp quây quần bên mâm bánh mứt cúng đêm giao thừa. Tôi không bị bắt đi ngủ như hai đứa em vì hết Tết này tôi đã chính thức thành “người nhớn”, tôi đã vào lớp 1. Trong đêm đó, tôi cũng biết được bí mật, để có tiền mua cho tôi bộ váy xòe mẹ và bà đã phải thức suốt đêm để gói bánh chưng đem bán cả ngày. Nồi bánh chưng đó là kỉ niệm không bao giờ quên trong ký ức tuổi thơ tôi về tình yêu thương của bà và mẹ dành cho mình, dẫu bao năm tháng qua nhưng mỗi khi xuân về vẫn thấy nao nao lòng khi nhớ lại.

Cóc ngố  (Theo Cóc đọc số 39, 12/2011)