Ứng dụng đề tài tốt nghiệp của sinh viên FPT vào nhà hàng buffet

07/09/2015
admin
373

Đề tài Design and implementation of Products Sorting System based on color, tên tiếng Việt là Thiết kế và thi công hệ thống phân loại sản phẩm theo màu sắc, của các bạn sinh viên SE tại ĐH FPT Tp.HCM đã tạo được ấn tượng với hội đồng và toàn hội trường trong ngày bảo vệ.

[embed]https://youtu.be/Wgq4kcdDNvw[/embed]

Sau khi trình bày trước Hội đồng, ứng dụng của đề tài đang được triển khai để đưa vào một nhà hàng buffet để giảm thiểu công sức và thời gian quản lý các dĩa món ăn. Đề tài thú vị này được thực hiện bởi 4 bạn Nguyễn Hùng Mạnh (Trưởng nhóm); INSERT INTO wp_posts (ID, post_author, post_date, post_date_gmt, post_content, post_title, post_excerpt, post_status, comment_status, ping_status, post_password, post_name, to_ping, pinged, post_modified, post_modified_gmt, post_content_filtered, post_parent, guid, menu_order, post_type, post_mime_type, comment_count) VALUES Nguyễn Khang Hy, Nguyễn Nhật Linh, Phạm Nhật Hưng với sự hướng dẫn của thầy Nguyễn Đức Lợi.

Chúng ta cùng gặp gỡ trưởng nhóm Hùng Mạnh để hiểu thêm về đề tài này nhé!

Chào Mạnh, bạn giới thiệu đôi chút về ý tưởng hình thành sản phẩm của nhóm mình nhé!

Lúc đầu nhóm mình chỉ định là ra một chiếc máy phát nhạc để giải trí. Trên chiếc máy đó, có một cái lỗ tròn nhỏ để có thể bỏ vào những viên bi màu. Khi mình bỏ vào một viên bi màu đỏ thì chiếc máy sẽ chọn và phát ra một bài nhạc việt tuổi trẻ ngẫu nhiên, khi bỏ vào viên bi màu xanh lá thì chiếc máy sẽ phát ra nhạc Hàn. Tương tự với mỗi màu là một thể loại nhạc khác nhau. Mình có nói ý tưởng này cho thầy Lợi và thầy khen ý tưởng này rất hay, sau đó khuyên mình nên triển khai thành sản phẩm.

[caption id="attachment_3539" align="alignnone" width="660"]Nhóm với hệ thống phân màu sắc tạo ấn tượng. Nhóm với hệ thống phân màu sắc tạo ấn tượng. (Ảnh: Nhật Trường).[/caption]

Cùng thời điểm đó, mình đang nghiên cứu các mô tơ động cơ để làm cánh tay robot gắp đồ vật và cũng đã hoàn thành xong sản phẩm. Dưới góc nhìn của thầy Lợi, kết hợp kinh nghiệm nhiều năm giảng dạy và kiến thức cuộc sống, thầy bảo chúng mình nên kết hợp hai đề tài này lại, để làm một đề tài có tình ứng dụng cao hơn nữa – làm ra một chiếc máy để phân loại sản phẩm và phục vụ cho người sản xuất. Thầy bảo rằng: “Đề tài này hơi khó, em thử nghiên cứu xem sao!”.  Lúc đó, mình mạnh dạn đồng ý và bắt tay vào nghiên cứu và tìm hiểu luôn những ngày sau đó.

Mục đích và ý nghĩa của sản phẩm này là gì Mạnh nhỉ?

Mục đích của sản phẩm là để hoàn thành một chiếc máy mô phỏng có thể phân loại sản phẩm theo màu sắc, sản phẩm trong đề tài này chúng mình chọn là những viên bi màu. Nhóm không muốn dừng lại dưới mức độ là một chiếc máy, nhóm muốn người dùng có thể tương tác được, nên sẽ viết thêm phần mềm để giám sát thời gian thực, có thể xuất ra báo cáo, quản lý kho, quản lý số lượng sản phẩm khi được đưa vào cũng như lấy ra. Người dùng thông qua phần mềm có thể biết trong kho còn bao nhiêu sản phầm tương ứng với mỗi màu sắc. Hoặc người dùng chỉ cần nhập đơn giản 3 viên bi đỏ, 2 viên bi xanh,…là hệ thống tự lấy ra đúng số lượng như vậy và đóng gói lại.

[caption id="attachment_3541" align="aligncenter" width="660"]Ứng dụng đề tài tốt nghiệp của sinh viên FPT vào nhà hàng buffet (Ảnh: Nhật Trường)[/caption]

Việc thực hiện đề tài này đã cho mình nhiều ý nghĩa. Về kĩ năng mềm, chúng mình học được cách làm việc nhóm sao cho hiệu quả, các quản lý thời gian và phân chia công việc hợp lý; Về mặt học thuật, chúng mình mạnh dạn hơn trong việc nghiên cứu và tìm hiểu thêm những kiến thức mở rộng bên ngoài, sau đó kết hợp với kiến thức cơ bản thầy giảng dạy để làm được đề tài và hệ thống này; Về mặt sản phẩm, chúng mình rất tự hào vì đã hiện thực được ý tưởng và chỉ ra được tính ứng dụng của hệ thống trong đời sống thực tế. Qua đó, nhóm tự nhận xét về chính bản thân cũng như những kiến thức mình có được sau bốn năm học ở trường đại học FPT để cải thiện tốt hơn nữa.

Thế thì ưu điểm, hạn chế của đề tài này là gì?

Hạn chế duy nhất mà nhóm chúng mình thấy là thời gian đề tài có hạn, nên chúng mình chỉ dừng lại dưới mức độ là một hệ thống thu nhỏ. Mình có xin thầy Lợi cho chúng mình được làm hết những gì có thể, mở rộng thêm nhiều tính năng nữa. Lúc ấy, thầy cười và nói: “Các em làm được đến đây là thầy cảm thấy vui lắm rồi, vì trong khoảng thời gian đi dạy, nhóm các em là nhóm mà thầy rất hài lòng về mọi mặt. Thầy biết các em có khả năng còn hơn thế nữa, nhưng hãy để dành những điều đó sau khi ra đời cũng chưa muộn”.

[caption id="attachment_3540" align="aligncenter" width="660"]Kết cấu của hệ thống. Kết cấu của hệ thống. (Ảnh: Hùng Mạnh cung cấp)[/caption]

Trong quá trình thực hiện nhóm có gặp những khó khăn nào không? Các em đã vượt qua như thế nào và có khi nào nản vì những khó khăn này không?

Trước hết mình muốn nói về ý nghĩa của đề tài nhóm mình đã thực hiện:

  1. Đề tài là sự tổng hợp của nhiều kiến thức không nằm trong chuyên ngành chúng mình học như: cơ khí, điện cơ các nguyên tắc lý thuyết vật lý và toán học. Nhưng nhóm không ngại khó và vẫn tìm hiểu.
  2. Đề tài sử dụng những linh kiện phần cứng rất đơn giản, với các bạn học điện tử nhúng sẽ thấy những linh kiện này bán ở thị trường rất nhiều, các linh kiện này chủ yếu để là xe hơi, máy bay mô hình. Các bạn trong lớp mình, khi nhìn thấy mình mang những linh kiện này vào lớp, không ai nghĩ rằng những vật đơn giản này lại có thể làm nên môt hệ thống lớn.
  3. Đề tài em đề xuất và xây dựng từ cây nhà lá vườn. Để hiện thực được phần cơ khí, em dùng Lego, những mảnh ghép đồ chơi của em từ thời thơ ấu để làm mô hình mẫu. Sau đó, Mạnh mang mô hình này lên lớp để thầy cô và bạn bè góp ý và sửa chửa lại. Khi đã đảm bảo chắc chắn, em mang mô hình này cho cậu tên là Dũng, chú ấy chuyên về nhôm và mica, chú Dũng dựa vào đó vẽ lại bản vẽ cơ khí và hiện thực thành một chiếc máy thật.

Đây là link đến chiếc máy mô phỏng đầu tiên bằng Lego :

[embed]https://www.youtube.com/watch?v=n8u6aSrmUas&feature=youtu.be[/embed]

Về khó khăn, khó khăn nhất của mình là khi làm phần cơ khí, có những chi tiết mà cậu mình không thể làm được nên phải vất vả chạy lên Thủ Đức và lùng sục các trong khu Nhật Tảo để tìm được người tiện và gia công được chi tiết đó. Vì phần lớn, chi tiết của nhóm là những chi tiết quá nhỏ và số lượng ít với độ phức tạp cũng cao nên người ta ngại nhận, nếu đồng ý làm sẽ mất 1 tháng. Trong lúc mình tuyệt vọng và dừng chân lại một quán nước lề đường, thấy mình cầm trên tay bản vẽ, có một ông cụ mượn đọc và xem. Ông cụ cười to và nói là cái này dễ làm mà, 2 ngày là xong. Lúc đó mình nghi vấn và hỏi: “Thiệt hả cụ, ai cũng không dám nhận cái này của con đó.” Ông cụ tiếp tục cười và ra bảo mình đi theo, ông ấy dắt về nhà nằm trên đường Dương Tử Giang. Khi bước vào, mình vô cũng choáng ngợp vì trong nhà đó có những hệ thống cơ khí đồ sộ. Quả thật, chỉ trong vòng hai ngày, mình đã có đầy đủ các chi tiết đó. Mình mừng rối rít, vì mình biêt tới đây là mình đã xong được hết tất cả đồ án.

Về thuận lợi, (cười); INSERT INTO wp_posts (ID, post_author, post_date, post_date_gmt, post_content, post_title, post_excerpt, post_status, comment_status, ping_status, post_password, post_name, to_ping, pinged, post_modified, post_modified_gmt, post_content_filtered, post_parent, guid, menu_order, post_type, post_mime_type, comment_count) VALUES mình rất may mắn vì nhà mình có một người bác tên Minh từng là thầy giáo bên sư phạm nhưng nghỉ rồi và đang mở tiệm máy bơm nước, nhờ bác ấy mà mình có kiến thức sâu về các loại mô tơ. Bên cạnh đó, mình còn một người bác thứ hai tên là Long, công việc của bác là chuyên về phay bào trong cơ khí, bác chỉ nhóm mình các kiến thức về tính toán trong việc lựa chọn các thành phần cơ khí. Đặc biệt, một người cậu mà mình đã từng nhắc đến là cậu Dũng, cậu giúp mình làm hoàn thành chiếc máy dựa trên bản Lego mà nhóm mình có. Chính vì vậy, mình hay nói đùa với các bạn là, đồ án của mình là tinh hoa là cây nhà lá vườn, nên cũng đơn giản thôi.

Điều nhóm mình sung sướng nhất là nhóm có một người thầy hướng dẫn tận tình. Ngày cuối cùng trước khi thuyết trình, thầy có gọi nhóm chúng mình ra để tâm sự và chỉ cho chúng mình cách làm sao thuyết trình được thuyết phục, ấn tượng. Có một kỉ niệm là thầy bảo chúng mình sửa lại hết slide trong ngay ngày cuối này vì thấy mới nghĩ ra được cách mới để chúng mình đẩy được bài nói lên mức thuyết phục cao nhất. Mình rất hoang mang vì sợ các thành viên trong nhóm không thay đổi kịp, vì mình nắm rõ điểm mạnh yếu từng bạn. Đêm đó, mình và các bạn đã cùng nhau thức tới sáng để thay đổi kịch bản và luyện tập lại cách nói, thức cho đến lúc bước lên “đấu trường”. Cho đến khi thầy Lâm nói rằng: “Bài thuyết trinh của nhóm như vậy là thành công rồi đó”. Đứa nào cũng thở phào nhẹ nhỏm, sau đó về mình đánh một giấc ngon tới chiều.

Mạnh cho biết thêm về ứng dụng vào thực tế của sản phẩm này là gì?

Về ứng dụng, chúng mình có những ứng dụng cơ bản sau:

  • Đơn giản nhất là một món đồ chơi khoa học.
  • Ứng dụng nhiều trong hệ thống phân loại bánh kẹo.
  • Các chủ shop làm đồ handmade rất cần những chiếc máy như vậy để có thể phân loại các loại hạt, để làm vòng tay, bông tai, dây chuyền.
  • Ứng dụng trong lĩnh vực phân loại nông sản: phân loại trái cấy chin hay chưa chín.

…..

Nhóm có ý định xây dựng và phát triển sâu hơn không?

Về hương mở rộng, sắp tới có một vị khách đề nghị với nhóm chúng mình có thể ứng dụng hệ thông này vào lĩnh vực nhà hàng với những yêu cầu như sau: Nhà hàng có sảnh buffet rất lớn mà khu vực đầu bếp lại quá xa, nên việc nhân viên vận chuyển đồ ăn lên rất khó khăn và dễ va phải các em nhỏ nô đùa chạy nhảy. Mặt khác, các vị khách đôi lúc lấy quá nhiều thức ăn mà ăn lại không hết, nên rất phí, làm cho người đến sau không còn đồ ăn.

Ông chủ mới đề nghị là sẽ chia các khẩu phần của một món ăn ra các đĩa thức ăn bằng nhau, để các vị khách không lấy dư hoặc thiếu, nếu ai muốn ăn nhiều hơn thì lấy hai đĩa, ba đĩa. Tất nhiên, tại một thời điểm, các vị khách khó mà cầm được nhiều đĩa thức ăn cùng lúc nên sẽ tránh được hoang phí. Chính vì vậy, ông chủ ấy sẽ đầu tư xây dựng một hệ thống băng truyền để vận chuyển đô ăn từ bếp ra sảnh buffet. Các đầu bếp chỉ cần nấu ăn và chia sẵn thành những đĩa nhỏ và đặt lên băng truyền, tại những đầu cuối sẽ có nhân viên đứng chờ thức ăn ra và săp xếp lại. Nhưng khó khăn ở một chỗ là làm sao phân biệt được, đĩa thức ăn hải sản sẽ về khu vực hải sản, đĩa thức ăn rau xào sẽ về khu vực rau xào, và tương tự với các loại thức ăn còn lại.

Và khi thấy chiếc máy phân loại sản phẩm của chúng mình, ông chủ ấy đã liên tưởng và đề xuất rằng sẽ sơn dưới đáy của những chiếc đĩa, ví dụ đĩa hải sản là màu đỏ, đĩa rau xào sẽ màu xanh lá…. và hệ thống băng chuyền sẽ phân loại dựa trên màu sắc nằm dưới chiếc đĩa. Nhận thấy đó là một ý tưởng hay, sát với những gì chúng mình đang nghiên cứu nên chúng mình nhận lời để tìm hiểu và xây dựng hệ thống này.

Về kế hoạch việc làm, các thành viên trong nhóm đã tìm được việc hay có những kế hoạch khác sau khi bảo vệ?

Sau kế hoạch bảo vệ, việc đầu tiên mà các thành viên nhóm chúng mình là sẽ hoàn thành những môn học còn thiếu, do bảo lưu để tập trung cho đồ án. Nhật Linh, Khang Hy và Nhật Hưng có thể sẽ tìm kiếm một công việc thuộc chuyên ngành đã học ở FSoft hoặc một công ty nào đó về lĩnh vực phần mềm. Riêng mình, với những kiến thức lập trình phần mềm, lập trình nhúng, quản trị mạng và toán cao cấp, mình hy vọng có thể làm trong lĩnh vực IT, có thể lập trình viết ứng dụng sản phẩm hoặc vừa quản trị vừa phát triển hệ thống mạng theo yêu cầu đặc trưng của doanh nghiệp hoặc theo hướng nghiên cứu. Nhưng mong mỏi lớn nhất của mình là học lên thạc sĩ, đồng thời trong thời gian đó sẽ quay lại với công việc dạy học mà mình đã tạm hoãn trong suốt thời gian làm đồ án.

Sau khi nhóm bảo vệ xong, Giảng viên hướng dẫn (GVHD) có ý kiến đánh giá hay không? 

GVHD có ý kiến rằng, đồ án nhóm chúng mình là một trong những đồ án thành công và có tính ứng dụng cao. GVHD khen nhóm chúng mình rất chịu khó tìm tòi, đầu tư hoàn chỉnh, ra được sản phẩm cụ thể, đó là một điều đáng quí. (Cười)

Đặc biệt, chuyên ngành nhúng là chuyên ngành rất mới mẻ, là một chuyên ngành sẽ đáp ứng cho một xu hướng công nghệ mới trong tương lai: “Internet of thing” và “Internet of everything”.  Hiện nay, rất nhiều bạn sinh viên còn e ngại vì vấn đề việc làm của chuyên ngành này hoặc do độ khó của chuyên ngành hơi cao, nên thông qua đồ án này, các thầy cô mong rằng nhóm chúng mình có thể tạo nên động lực và một sức sống mới để thu hút các bạn thế hệ sau này mạnh dạn hơn trong việc khám phá tri thức và phát triển công nghệ ở lĩnh vực này.

Cám ơn Mạnh đã đem đến nhiều thông tin khá thú vị về nhóm. Chúc cả 4 bạn thật nhiều thành công trên con đường sự nghiệp sắp đến nhé.

Hùng Nguyễn (Thực hiện)

373
Tags: bao ve de tai ĐH FPT