“Tôi đi học FUNiX” – chia sẻ của tân cử nhân Hoàng Thu Hà

27/05/2020
nganhh
57

Bài dưới đây là tâm sự của Hoàng Thu Hà – tân cử nhân FUNiX mới đón nhận bằng tốt nghiệp vào ngày 22/5 vừa qua.

Viết vài lời ngắn ngủi chia sẻ về khoảng thời gian mình học tại FUNiX – 4 năm – đúng là hôm nay cầm tấm bằng trên tay mới thấy nhanh, chứ quãng thời gian đó không biết đã có ý định bỏ bao nhiêu lần…

Lần đầu mình chia sẻ và cũng mong nhận lại được sự chia sẻ của mọi người qua những câu hỏi của mình.

Lý do bạn học CNTT là gì?

Mọi người có thể lựa chọn CNTT với rất nhiều lý do khác nhau. Lý do của mình thì cực kỳ thực tế, con bé 18 tuổi hồi đó nghe đâu học CNTT nhiều tiền và nhiều trai nên đã đăng ký học luôn mà chẳng mảy may suy nghĩ học xong thì làm được cái gì…

Lý do lựa chọn FUNiX?

Lại là con bé 18 tuổi ham của lạ, nghe đâu có cái trường trực tuyến đầu tiên tại Việt Nam, thích tiên phong làm những cái lạ lạ nên đăng ký học vậy thôi, chứ chả đam mê cũng chả tìm hiểu gì hết đâu ạ…

Đã từng hối hận chưa?

Vẫn con bé đó nhưng năm 19 – 20 tuổi, chật vật hoàn thành Chứng chỉ 1 rồi tự dằn vặt bản thân: tiếp hay nghỉ. Thôi quất tới… quyết tâm hoàn thành Chứng chỉ 2 & Chứng chỉ 3 sớm rồi đi làm mới được. Quyết tâm cũng chỉ là lời nói.. Chứng chỉ nào cũng chơi 4 tháng rồi 2 tháng cuối chạy deadline sấp mặt. May mắn gặp được mentor nắm đầu lên học và chật vật hoàn thành được. Xong được Chứng chỉ 3 thì ra được kết luận cho câu hỏi:

  • Thích làm ngành gì?
  • Không biết thích gì, nhưng chắc chắn là ghét CNTT

Vậy có hối hận không? Cực kỳ nhiều lần, mà hối không kịp.

Hoàng Thu Hà tiết lộ cô có tới 7 lần đắn đo bỏ học FUNiX.

Mục tiêu học là gì?

Qua tới Chứng chỉ 3 rồi thấy Chứng chỉ 4 cũng khá dễ thở, không phải code là mừng rồi. Quyết định đi thực tập và học tiếp Chứng chỉ 4. Chắc đây là Chứng chỉ dễ thở nhất. Học xong rồi nhìn lại, đi được một nửa rồi, thôi ráng lết tiếp. Tới ngày bảo vệ đồ án: Nên đi về không đây? Học 8 chứng chỉ mà đắn đo muốn bỏ tới 7 lần. Nếu hồi đó mục tiêu rõ ràng hơn thì chắc đã không mất tới 4 năm!

Mục tiêu: học tới đâu biết tới đó chứ cũng chẳng có mục tiêu dài hạn, qua được một chứng chỉ là ăn mừng mất một tháng rồi mới học tiếp…

8 câu hỏi có phải rào cản?

Đã từng – bị ngại hỏi ngu, sợ những câu hỏi của mình đã được giải thích trên Google rồi mà mình vẫn không hiểu nổi, hỏi ra mentor chửi… Nhưng đã ngu lại còn ngại thì bao giờ mới khá lên được.. Hỏi nhiều thành ra quen, xong thành ra tính cách cũng thay đổi phần nào, mạnh dạn, tự tin hơn hẳn. Chắc không ai tin mình nên mình phải tự tin.

Quãng thời gian học FUNiX đã làm được gì?

Mình chỉ học duy nhất FUNiX. Suốt thời gian 4 năm thì mình học tiếng Anh, đi học short course (khóa học ngắn), đi thực tập, du lịch, đi làm, ăn chơi nhảy múa… vậy thôi.. học FUNiX chỉ chiếm khoảng 1/2 thời gian đó thôi. Và nói chung là mình có rất nhiều thời gian rảnh để làm những việc mình muốn trong những tháng đầu đăng ký chứng chỉ, các tháng cuối thì mình chạy deadline…

Kết luận: mình là một đứa ngáo ngơ bắt đầu học CNTT với background trắng hơn Ngọc Trinh. Đến giờ hỏi mình còn ghét CNTT không thì well.. đỡ nhiều rồi. Mình đã định hướng lại bản thân và quyết định chọn một hướng đi trong ngành CNTT để phát triển. Mong quyết tâm không chỉ là lời nói…

Lời khuyên:

  • Mọi người sẽ có những lý do bắt đầu học khác nhau, dù là gì thì hãy stick to the plan (bám theo kế hoạch đã đặt ra). Khi nản muốn buông bỏ thì hãy suy nghĩ lý do mình bắt đầu và thương lấy Hannah ngày đêm réo rắt giục học nhé…
  • Đừng ngại hỏi, đấy là quyền lợi của mình. Mình chỉ việc hỏi thôi, mentor mới là người phải vắt óc suy nghĩ trả lời mấy câu hỏi nhiều khi là hiển nhiên mà không biết giải thích sao.
  • Lên tiếng khi gặp khó khăn, có thể ở FUNiX nhiều điều còn chưa tốt, nhưng điều tốt nhất mình cảm nhận được là sự lắng nghe từ nhà trường, mình cảm thấy tiếng nói của mình giá trị hơn khi được mọi người ở đây lắng nghe và cải thiện. Vậy nên khi không hài lòng gì thì hãy nói ra để được tìm cách giải quyết nhé.

Câu chốt: ngu như mình còn lết lết học tới cuối cùng thì mình tin ai cũng lấy bằng được nếu bền bỉ. Và ừ, quan trọng ở chỗ bền bỉ đó. Chắc mình tuổi trâu nên khá lì!

Hoàng Thu Hà

57
Tags: