Thất tình ngày Cá tháng Tư

Thắng thảng thốt: “Yêu rồi! Yêu thật rồi”

Sú vừa xé bịch yaourt vừa cười lớn: “Vậy thì tỏ tình thôi Bơ ơi”. Cả quán cafe quay ra nhìn ba chúng tôi.

Tôi thì chỉ biết ngồi đó, nhìn ly kem dâu sắp tan hết, trong đầu hỗn loạn những suy nghĩ. Ừ thì, mai là Cá tháng Tư rồi...

***

Tôi là Bơ. Được bạn bè yêu mến tặng cho biệt danh “Khúc gỗ” vì hai chục nồi bánh chưng chưa biết yêu là gì. Tôi lại thấy rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại: Học hành, đi làm thêm, cuối tuần có Thắng và Sú – hai thằng bạn chí cốt rủ đi chơi. Tôi không cần thêm ai bước vào đời mình cho đến một ngày... 

Hôm ấy ba chúng tôi đi nhà sách. Gặp đám của bạn của Thắng nên chúng tôi tản ra. Sú đến quầy truyện tranh còn tôi đến quầy sách tiếng Hàn. Tôi đứng lựa một hồi vẫn không biết chọn cuốn nào, một cánh tay chìa đến trước mặt tôi.

“Cậu nên tham khảo cuốn này này”

Tôi ngước lên. Nụ cười của cậu ấy rạng rỡ như ánh mặt trời vậy. “Tớ là bạn của Thắng, tớ cũng học tiếng Hàn”. Tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập và cảm nhận hai má nóng bừng. Tôi bối rối nhận lấy cuốn sách từ cậu ấy: “C..c...cảm ơn cậu”.